BE TRAINING MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20 THÁNG 11 NĂM 2011

CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

Hi Bạn,

Mỗi năm đến ngày nhà giáo Việt Nam mình chợt bồi hồi, không bồi hồi sao được khi cả tuổi thơ lớn lên của mình được dạy dỗ và yêu thương của các thầy cô. Bạn và tôi đều có tuổi thơ vui đùa dưới mái trường làng.
Nhớ lại tuổi thơ ngày ấy lòng mình chợt xao xuyến, một tuổi thơ nhiều bộn bề và lắm lo toan, vì gia đình nghèo và có nhiều em nhỏ. Cuộc sống tuy cơ cực, thiếu thốn nhiều mặt giờ đây suy nghĩ lại cảm nhận cuộc sống thật ý nghĩa.
Nhớ ngày đầu đi học mẫu giáo cô giáo trường làng chỉ cho mình và các bạn từ cách đánh vần, cách đọc, cách viết từng nét chữ a,b,c… tập lễ phé, tập chào hỏi… giờ đây cô đã già rồi mà mình cứ tưởng như ngày nào. Ngày đó trường lớp rất lụp xụp mình hiểu cô làm vì yêu nghề yêu trẻ là chính.
Mình chú bé lúc đó khá năng động và nghịch nghợm, đi học hay đi chân không, không chịu mang dép và thích mặc quần đùi cô giáo liên tục nhắc nhở, đặc biệt là chữ viết mình quá xấu. Ngày đầu đến trường luôn là những dấu ấn khó phai với bao bạn và mình cũng vậy.
Mình nhớ thời đó không có được vở tập trắng như bây giờ, tập vở màu nâu, bút chì rất cứng tài liệu học chỉ duy nhất là cô có và cô viết lên bảng cho các bạn làm theo, bảng phấn thì rất cũ kỷ, bàn ghế be bé của học xinh mẫu giáo không lành lặn mà lung lay…
Và rồi mình vào lớp một, trường mẫu giáo và trường cấp một của mình gần kế nhau, ngồi học bên lớp một vẫn nhìn thấy các bạn mẫu giáo bên kia bức tường, những trò chơi của tuổi học trò mới lớn như ” đá kiện ” – Kiện làm bằng lá rau lang, các lá rau lang xếp đang chéo vào nhau khoảng 30 lá và dùng dây thun buộc lại.
Trò chơi đá cầu, đánh bi lắc, bắn bi, đánh vụ, dành trụ, chơi ô làng, chơi ô kiệu, đá giò … đã làm cho tuổi thơ mình lớn và trưởng thành nhanh, những năm cấp một các thầy cô rất yêu thương mình. Có những thầy cô ở rất xa, đã về và dạy dỗ mình. Giờ nghĩ lại thấy lòng nao nao.
Hình ảnh các thầy cô cấp một mình còn nhớ rất rõ ngay giờ phút này đây, rất lưu luyến và bồi hồi làm sao. Rồi mình vào cấp 2 trường cấp 2 Cam Nghĩa khá xa nhà hằng ngày mình phải đi bộ hơn 4 km để đến trường cấp 2.
Khi học cấp 2 mình đã biết đọc báo, nhớ nhất là báo Mực Tím và Hoa Học Trò – không có tiền mua báo đọc chỉ có đọc báo ké của bạn thôi, tuy nhiên lúc này mình học khá giỏi nên rất nhiều bạn mến và cho mình mượn báo cũng như tài liệu học tập.
Thầy cô cấp 2 đã dạy mình rất yêu thương mình và giờ đây hầu như ai cũng nhớ đến mình khi gặp lại, thỉnh thoảng còn hỏi qua bạn bè mình Duy giờ thế nào rồi, mái trường cấp 2 nơi nuôi những kỷ niệm, những hoài bảo ước mơ giờ đây vẫn còn y nguyên trong ký ức.
Mình lên cấp 3 và vui nhất là đậu vào trường Phan Bội Châu Cam Ranh là trường cấp 3 nổi tiếng nhất thời bây giờ và được nhiều bạn khao khát bước chân vào, nơi đây đã cho mình trưởng thành hơn, mình có nhiều bạn hơn, phần lớn những năn cấp 3 là mình đi xe đạp ké với bạn.
Nhà mình xa trường 20 km và nhớ nhất là bạn Vũ Linh và bạn Vương đã chia sẻ cho mình rất nhiều khi học cấp 3, Linh luôn cho mượn tài liệu học tập vì nhà bạn có điều kiện hơn, Vương hay ghé qua nhà cùng đi học hằng ngày, mình phải đi cùng xe với bạn mà… Tuy khó khăn nhưng thầy cô cùng bạn bè đã tạo điều kiện cho mình khá nhiều.
Lên đến Đại Học tại Sài Gòn những năm trãi nghiệm, thử thách khả năng của mình. Chân thành cảm ơn Thầy Cô những trường mình đã học qua Trường Trung Học Thống Kế TW 2 – thầy cô trường Đại Học Kỹ Thuật Công Nghệ Tp HCM, Trường Đại Học Kinh Tế Tp HCM, Trường Đại Học Ngân Hàng, Trường Đại Học Mở Tp HCM.
Cùng các Thầy Cô nước ngoài 17 người thầy tại Never Work Again, các Guru về Internet Marketing tại Global Internet Seminar, các thầy cô tại National Archieves, các Guru tại Malaysia VinceTan, Shaun Stenning, Tại Thái Lan – Phuket, tại Smart Congress và tại MMI Singapore.
Trong suốt cuộc hành trình cuộc sống đến nay mỗi chặng đường Tôi trãi qua luôn có những thầy cô chia sẽ và hướng dẫn. Để trưởng thành như hôm nay là công ơn những cha mẹ và thầy cô đã vung đấp cho mình. Kính chúc thầy cô thành công và chia sẽ cho thật nhiều người thành công.
Tôi xin nguyện phúc đáp lại bằng cách mang thật nhiều giá trị và có những hành động cụ thể giúp xã hội thành công hơn, nhiều người hạnh phúc giàu có hơn và cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Nguyễn Thái Duy


CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:

Loading Facebook Comments ...