Khóa học làm chủ doanh nghiệp K 117 ngày 12/03/2017

làm chủ doanh nghiệp

Bởi vì ta đã không thay đổi. – Bài 3.
“Chọn trường cho con, chọn nghề cho cháu “

Hôm qua trong lớp khởi nghiệp có một bạn sinh viên năm 4 hỏi mình rằng ” Em sắp ra trường, chỉ còn vài tháng nữa thi tốt nghiệp, không biết em có nên bỏ không? “. Mình hỏi ” Em học ngành gì? “. Dạ, ngành dầu khí. Tại sao em có ý định không tiếp tục để thi tốt nghiệp? Bạn ấy tâm sự.

” Lúc thi đại học thì ngành này là mẹ chọn, mẹ bắt học để sau này vào công ty mẹ đang làm dầu khí “. Thật sự em không có chút hứng thú, càng học em càng chán, em biết mình thích làm kinh doanh, tuy nhiên ba mẹ không cho.

Câu chuyện như em trai trên là điển hình cho thực trạng hiện nay, nó có cái gì đó gập ghềnh và miễn cưỡng trước ngưỡng cửa vào đời của một hạt mầm đã tốn bao công sức gia đình, thầy cô và xã hội vun đắp. Tuy nhiên mầm non ấy đang có vấn đề.

Cách đây vài hôm, trong lúc chờ xe mình nói chuyện với bác bảo vệ của tòa nhà mình làm việc ” Sao hôm qua con không thấy bác trực? Bác nói rằng ” xin nghỉ phép một ngày để đi tham khảo chọn ngành cho con sắp thi đại học”

Ah, vậy bác định chọn ngành gì cho cháu? Bác nói ” Đang tìm hiểu xem ngành gì cho nó sau này ra trường dễ xin việc “. Vậy bác có tham khảo ý cháu thích gì chưa? Bác trả lời ” Nó còn nhỏ mà, có biết gì đâu, mình lớn có kinh nghiệm chọn cho nó thôi “

Hình ảnh bác bảo vệ trên lo cho con cũng chính là hình ảnh của nhiều bậc làm cha mẹ hiện nay. Ba mẹ nào không thương con, lo cho con, mong muốn con mình lớn lên, trưởng thành và vào đời thuận lợi.

Tuy nhiên nó có cái gì đó chưa thật sự hợp lý, thậm chí suy nghĩ và nhìn thực trạng của nhiều bạn trẻ hiện nay làm không đúng ngành nghề, ra trường làm việc khác, thậm chí là mất thêm vài năm để học lại cái lĩnh vực mình yêu thích, cảm giác xót xa, bi hài cho một mầm non bước vào đời.

Cái thời ” ba mẹ đặt đâu con ngồi đó ” cứ tưởng nó đã qua rồi, ai ngờ rằng nó vẫn tồn tại và ngấm ngầm vận hành mãnh liệt trong mỗi gia đình từ nông thôn đến thành thị ngay thời kinh tế tri thức này.

Mình có chút may mắn, thời thi đại học tự chọn ngành mình thích đó là công nghệ thông tin, lúc học cấp 3 cả trường có vài cái máy tính, một tuần được vài giờ lên máy dọc phá tập tành lập trình ngôn ngữ Pacal và Ms Dos nên thích thú nó và quyết định chọn thi ngành này.

Tuy nhiên khi vào học thực tế mới biết là giữa việc dọc phá, nghịch với một phần mềm thì nó dễ gấp nhiều lần việc tạo ra một phần mềm nào đó hữu ích. Mình còn nhớ lúc này mới vào giảng đường hội trường kín hết cả hơn 250 bạn chọn ngành này học.

Chỉ 3 tháng sau hội trường còn đâu hơn 100 đứa, về sau lớp còn chính thức khoảng 40 bạn nghe đứa bạn nói khi tốt nghiệp ra trường ngay đợt đầu chỉ có 19 đứa. Con số hơn 200 bạn bỏ ngành học giữa chừng trong đó có mình.

Khi vào học thực tế mình phát hiện không phù hợp và ra quyết định chuyển sang học ngành quản trị kinh doanh, mà không cho ba mẹ biết, bởi suy nghĩ là ba mẹ đâu có biết mình thích gì và thực tế ba mẹ cũng không phân biệt được rõ ràng chi tiết từng ngành một. Nên lúc ra trường mẹ mình cứ tưởng mình tốt nghiệp công nghệ thông tin.

Có bao nhiêu bạn được may mắn như cách hành động của mình trên, con số rất bé nhỏ. Trong các lớp học mình hay hỏi ” Bao nhiêu bạn ở đây ra trường đang làm đúng ngành nghề mình học? ” Những cách tay trong lớp đưa lên khiến bạn giật mình, khoảng 70 đến 80%.

Một cậu bạn thân, năm ngoái 40 tuổi đời đến gặp mình để hỏi về kinh doanh, bạn nói ” tao thấy mày ra kinh doanh tuyệt quá, có kinh tế khá giả, được đi khắp nơi, tao thì chưa có gì hết giờ muốn khởi nghiệp, mày chỉ tao nhé? “

Bạn mình tốt nghiệp ngành công nghệ vi sinh trường khoa học tự nhiên. Sau khi ra trường vào công ty nhà nước làm, mức lương đủ sống, từ khi có gia đình nên khó khăn hơn. Bạn nói ” Tao chọn sai nghề, giờ phải sửa sai, thực ra tao thích kinh doanh hơn “.

Đúng ra hồi kia ai chọn nghành này cho bạn? Bạn ngồi một hồi rồi chợt nhớ ra và thốt lên ” Ba mình chọn, lúc đó gia đình nuôi tôm và ba muốn mình sau này về nghiên cứu gì đó…”. Bạn mình đang đứng trước ngã rẻ mới khi vào tuổi 40, chàng sinh viên năm 4 ở câu chuyện trên đang rất đau đầu cho con đường đi sắp đến.

Tuy nhiên hiếm khi ba mẹ, người lớn biết đến điều này, mà chỉ quan tâm con cái đã học ra trường đúng cái ngành mình đã chọn cho nó chưa? Con số này không phải là đơn lẻ mà nó đang phản ảnh một thực trạng hiện nay là ra trường đi làm việc vài năm lại bỏ việc đi tìm cái khác hoặc làm nghề mới, với mức thu nhập gọi là ” nghèo ổn định “

Bao nhiêu người trẻ hiện nay đã hy sinh ước mơ, cái mình yêu thích để đi theo sự áp đặt của cha mẹ? Bao nhiêu bạn đang bị áp lực rất lớn từ gia đình và người thân bởi những suy nghĩ lối mòn? Được mấy người trong số ấy dám vượt qua và làm cái mình yêu thích?

Ba mẹ nào cũng luôn muốn trở thành người dấn lối cho con. Thầy cô nào cũng muốn con trẻ nên người. Người lãnh đạo nào cũng muốn công việc của cấp dưới mình hiệu quả. Tuy nhiên không kéo ta đã làm cho con trẻ lạc đường, học trò lạc lối, nhân viên lạc bước đi giữa dòng đời.

Bạn có suy nghĩ và đóng góp gì cho ba mẹ, người lớn trước ngưỡng cửa mùa thi đại học năm nay? Bạn có sẳn sàng để mình chia sẻ tiếp chủ để này vào ngày mai. Hãy comment bên dưới và chia sẻ đến những ai cần nội dung này nhé. Chúc bạn đầu tuần ý nghĩa.

Nguyễn Thái Duy.
———————————-
P/s: Cuối tuần này lớp Trainer Rich một khóa học giúp bạn đáng thức năng lực lãnh đạo đang ngủ yên trong bạn. #nguyenthaiduy

Related Articles


CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:

Loading Facebook Comments ...