CHẠY XE ÔM NUÔI 3 CON HỌC ĐẠI HỌC!

Hôm qua, trên đường từ Q2 đến #be_training ở Bình Thạnh, để đi cho nhanh mình book xe ôm công nghệ. Đến đón mình là anh xem ôm đã tầm gần 60 tuổi, nghe giọng đặc sệch Miền Trung nên mình hỏi?

Anh đến từ miền trung à? Xe ôm trả lời: Đúng rồi, tôi ở Quảng Ngãi. Anh vào đây một mình làm ăn hay sao? Vừa ngồi sau xe mình vừa trò chuyện. Anh nói rằng. Gần cuối năm 2014 thằng con đầu đậu đại học vào Sài Gòn.

Để có tiền lo cho nó ăn học tôi buộc phải vào Sài Gòn kiếm gì đó làm kiếm tiền nuôi con. Thấm thoát giờ thằng lớn đã ra trường, thằng em kế học ngành xây dựng chuẩn bị ra. Còn thằng con út thì năm nay vào đại học mới vừa đậu đây.

Mình hỏi: Vậy anh chạy xem ôm nuôi cả 03 đứa rồi? Anh nói: Đúng rồi, ở quê có làm siêng chăm chỉ đi nữa thì cũng không có tiền để lo cho tụi nó. Lúc đầu mới vào tui đi làm phụ hồ nặng nhọc quá. May sao lúc đó xe ôm công nghệ vừa vào là Uber tôi đăng ký chạy ngay, giờ nó rút ra khỏi nước ta rồi nên tôi đăng ký chạy cho Grap. Anh thấy đấy chiếc xe Waves này đã cày với tôi hơn 06 năm rồi. Định mua xe mới mà rồi không đủ kịp dành tiền. Đứa lớn ra trường học ngành thể dục thể thao giờ ra đi dạy cần xe nên mới để dành mua cho nó chiếc Waves mới. Thằng em kế chuẩn bị ra trường rồi, cũng đang để tiền để mua xe cho nó đi làm đây.

Thằng xem sắp ra học ngành gì anh? À, nó học ngành xây dựng, hồi xưa nó đậu ngành kỹ thuật ô tô và cả ngành xây dựng nữa. Tôi khuyên nó chọn ngành xây dựng đó.

Mình hỏi: Sao anh khuyên cháu chọn ngành này? Tôi đi làm phụ hồ khi xưa, nhìn thấy mấy ông thầu xây dựng có ông đâu có bằng cấp xây dựng gì đâu. Làm lâu năm ra mở công ty xây dựng rồi mướn mấy đứa có bằng cấp vào làm.

Con tôi học hành có bằng cấp hẳn hoi, tôi cho nó đi làm đâu đó khoản 05 năm tui cũng xúi nó ra mở công ty xây dựng riêng à. Lúc đầu có thể tui phụ nó quản lý thợ xây, nhân công ở công trình. Cái này tui làm được.

Rồi còn mẹ của 03 cháu đâu rồi anh? Lúc xưa mấy đứa nhỏ còn học ở quê thì bả ở quê tôi ở trong này. Năm nay thằng út vào Sài Gòn học luôn rồi nên bả cũng vào đây luôn.

Vậy là cả gia đình ở Sài Gòn, chắc vào đây sẽ tìm cái gì đó cho bả bán như hủ tiếu gõ chẳn hạn để thằng út ban ngày đi học, ban tối về phụ mẹ bưng hủ tiếu gõ.

Câu chuyện còn đang hấp dẫn thì điểm đến đã được Google báo. Mình đành phải xuống xe và không quên tặng cho anh xe ôm quyển sách #Vượt_Biển_Lớn. Anh vui quá chừng còn nói “ nhìn tiêu đề sách chắc là #khởi_nghiệp rồi “.

Tạm biệt anh xe ôm mà trong lòng mình đầy ngỗn ngang và tâm trạng. Bởi mình còn nhớ cách đây 27 năm trước khi bước chân vào Nam mình có gì trong tay, một thiếu niên nghèo đi vào Nam tìm cái gì làm để có tiền kiếm cái chữ bỏ vào đầu.

27 năm là bước ngoặc thay đổi cuộc chơi, bởi cái gì đó nó có trong đầu đã giúp ta tìm và nghĩ ra được cách tiến lên, phát triển mỗi ngày. Qua câu chuyện mộc mạc của anh xe ôm ấy bạn học được gì?

Anh quả là một anh xem khác biệt, bởi mình đã đi nhiều xe ôm rồi. Lần đầu tiên gặp một anh xe ôm kiên trì thực hiện từng bước, với mục tiêu trước mắt rất rõ ràng. Bạn có tin 10 năm nữa anh ấy sẽ đón nhận thành quả tuyệt vời?

Nhớ chia sẻ cảm nhận khi đọc bài viết này nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *