Võ Quyền – PHẢI TIN VÀO HÀNH TRÌNH VÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA MÌNH

Sài Gòn, ngày cuối cùng của tháng 07 năm 2019

PHẢI TIN VÀO HÀNH TRÌNH VÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA MÌNH

Tôi vừa về đến nhà từ lớp Be big boss. Với tôi hôm nay là một ngày tròn vẹn. Tôi được sống, được dấn thân, để hết mình với những điều mà bản thân mình chọn. Không ngừng nỗ lực mỗi ngày, để thay đổi bản thân mình tốt lên dù chỉ một chút thôi.

Tôi cảm thấy bản thân mình thật may mắn khi biết đến thầy. Biết đến lớp Be và những anh chị doanh nhân nơi đây. Những khi tôi cảm thấy cạn kiệt nguồn năng lượng để bước tiếp trên hành trình của mình. Qua những câu chuyện và bài học từ thầy, từ các anh chị trên lớp. Tôi như được tiếp thêm nguồn năng lượng và niềm tin để bước tiếp.

Không có bất cứ một điều gì là dễ dàng cả và thành công cũng vậy. Nó là một quá trình, đòi hỏi cả ngàn hành động nhỏ và tỉ ti thứ để chạm được. Ta phải xác định rõ ràng con đường mình đi. Tin vào những gì mình chọn và điều quan trọng nhất là ta phải luyện tập miệt mài với chúng.

Nói một chút về cái bài tôi chia sẽ bên dưới. Cái ngày này của một năm về trước. Lúc này tôi còn đang đi làm trong nhà máy. Công việc của tôi là làm kỹ thuật viên, nên sẽ đi ca. Một ca làm việc trong nhà máy sẽ là 12h. Với ca ngày thì sẽ từ 7h sáng đến 7h tối. Còn ca đêm thì sẽ từ 7h tối đến 7h sáng.

Văn hóa công ty của Mỹ nên chuyện ngủ là hoàn toàn không thể. Nên một ca đêm sẽ thức trọn 12h, những trải nghiệm mà suốt cuộc đời tôi sẽ không quên được. Việc của chúng tôi là phải hoàn thành công việc của mình một cách hiệu quả và đảm bảo đúng tất cả các quy định trong nhà máy.

“Thức đêm mới biết đêm dài”, mỗi khi lên ca đêm là sức khỏe nó xuống khủng khiếp. Luôn bên tôi ngày đó là một cuốn sách. Vào các khung giờ giải lao ban đêm, sau khi ăn xong. Tôi chọn cho mình một góc ở cănteen. Sau đó tôi ngấu nghiến, đọc các câu chuyện từ quyển sách mà tôi chọn. Và lúc đó tôi chỉ biết là phải hết mình và làm thật tốt với công việc hiện tại.

Nhưng đâu đó trong tiềm thức của mình thì tôi muốn cuộc sống của mình nó sẽ khác đi một chút. Phải tìm ra cho mình một hướng đi, phải ra ngoài để cảm nhận cuộc sống này nó thú vị ra sao? Phải bay đến nhiều nơi? Phải làm nông trại?…. Nhưng nỗi sợ, sợ thay đổi, sợ nguy hiểm, sợ ba mẹ lo…. Những điều này nó kiềm hãm đôi chân của tôi.

Cho đến hôm nay, 1 năm sau. Tôi chọn thoát ra khỏi vùng an toàn. Thoát ra khỏi chính suy nghĩ đã được đóng đinh từ trước của mình. Tôi chọn sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Sau bài học hôm nay trên lớp, tôi biết rõ ràng con đường mình đi là như thế nào. Ngày từng ngày tôi đang thực hiện để hoàn thành mục tiêu của mình.

Và tôi biết rằng, không ai có thể giúp ta chỉ có ta mới tự giúp ta mà thôi. Phải tự mình thắp đuốc lên và tự bước đi trên đôi chân của mình.

Cảm ơn thầy Nguyen Thai Duy, thầy đã gieo những hạt mầm tích cực và năng lượng nhất trong suy nghĩ của em. Cảm ơn các anh chị trong Be về những câu chuyện mà anh chị chia sẽ với em.

Cảm ơn vì bạn đã dành thời gian quý báu của mình để đọc những dòng suy nghỉ nhỏ nhoi này.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *